Date up : 2009-09-17 12:11:27.468
>> Nghẹn lòng trước cảnh con 5 tuổi chăm mẹ ung thư
Đã gần một năm nay, cô giáo Mến chưa một đêm ngon giấc, mỗi khi chợp mắt những cơn đau dữ dội lại bùng lên. Nghe tiếng rên hư hứ… kéo dài liên hồi phát ra từ chiếc võng giữa căn nhà chật chội, lòng chúng tôi quặn thắt.

Từ 19h đến 22h30 tối 16/9, mẹ con cô Mến liên tục tiếp khách đến thăm và nghe điện thoại của bạn đọc trong và ngoài nước gọi đến thăm hỏi. Những khi mẹ đau đớn, mệt mỏi, bé Trường phụ mẹ tiếp chuyện bạn đọc.
Một năm nay, chiếc võng đã trở thành người bạn tri kỷ của cô. “Nằm võng thì thân người mới có thể co lại, cánh tay trái đặt yên vị được một chỗ, những cơn đau cũng lắng dịu hơn”, cô Mến nói.
Thi thoảng, cô lại rướn người một cách khó nhọc với vội nắm bông gòn, vạch áo ngực thấm máu, mủ đang trào ra từ vết loét của khối u. Sau khi từ Bệnh viện Ung bướu TPHCM về, ngực trái của cô Mến đã dần dần bị lở loét, cánh tay trái cũng sưng phù to hơn bắp chân. Khuôn mặt cô biến dạng bên to bên nhỏ, mắt trái sưng húp, chỉ mở hi hí nhìn mọi người.
Vết thương ăn nhanh, có nhiều hôm vừa giở vạt áo lên thì từng miếng thịt rụng rơi ra ngoài.
Cái đau đớn về thể xác, cô có thể nghiến răng chịu đựng, nhưng cái đau về tinh thần vẫn luôn âm ỉ trong lòng của người phụ nữ mang bệnh hiểm nghèo.

Bé Trường lấy chén chuẩn bị đút cơm tối cho mẹ
“Tôi vừa thèm chết cho chấm dứt cơn ác mộng đau đớn hàng ngày, tôi vừa sợ chết biết bao nhiêu. Tôi ra đi bây giờ chẳng thể an lòng. Thằng Trường còn bé quá!”, giọng người mẹ bỗng nhiên tắc nghẽn lại. Không một tiếng nức, nhưng những giọt nước mắt cứ thi nhau lăn dài trên khuôn mặt méo mó.
“Tôi nhớ trường, nhớ lớp, nhớ học trò da diết. Tôi vẫn tin mình sẽ hết bệnh. Trường lớp đang chờ tôi. Học sinh đang mong tôi. Phòng giáo dục vẫn còn dành chỗ để tôi quay lại…”, cô nói trong khắc khoải.
Hiện mỗi ngày cô Mến chẳng thể ăn uống được gì ngoài mấy hớp sữa cầm hơi. “Nhiều lúc muốn ăn cơm lắm, nhưng nuốt không được. Bữa cơm chỉ được ăn với canh rau ngót, rau cải. Nếu ăn thứ khác vào sẽ đau nhức, không chịu được”.
Mỗi giờ trôi qua, chúng tôi chỉ có ít phút ngắn ngủi để trò chuyện với cô khi cơn đau tạm thời lắng dịu.

Lúc 23h20 đêm, khi cô mến gọi khẽ, Trường đã bật dạy cầm chai dầu chạy tới
Ông Thanh, một y tá của ấp cho biết: “Nhiều bữa cô ấy gọi điện cho tôi lúc 3 giờ sáng, nhờ qua tiêm thuốc giảm đau và xoa bóp tay chân. Biết cảnh cô ấy bệnh nặng lại chỉ có đứa con nhỏ, nên tôi luôn sẵn lòng đến ngay… Tôi nghiệp cho thằng cu Trường, mới ngần ấy tuổi đầu mà đêm nào cũng đau đáu lo cho mẹ”.
Vân Sơn - Trung Kiên
Home


QUANG TRUNG SOFTWARE COMPANY Copyright